Nội dung chính
Trong tiếng cười vang vọng của những trò chơi dân gian, hai bàn tay trẻ thơ như nở rộ thành những bông hoa rực rỡ dưới ánh nắng.
Những ký ức ngọt ngào từ những bàn tay thơ ấu
Hơn nửa thế kỷ trước, vào những buổi trưa hè oi bức, dưới tán tre rợp mát, bà lóc cóc thường đưa cháu ra đồng ăn rong. Bát bột đặc, thìa nhôm lách cách, và lời dỗ dành âu yếm của bà: “Nào, chim hót kìa, há miệng bà thương”. Khi trẻ ăn, mắt chúng dõi theo thế giới xung quanh – những con gà cục tác, lá rơi, những người nông dân về nhà cười nói rộn rã. Khoảnh khắc ấy không chỉ là bữa ăn, mà còn là buổi giao tiếp bằng ánh mắt tò mò, hồn nhiên.

Trò chơi dân gian – Vườn địa đàng của tuổi thơ
Ngày ấy, đôi bàn tay trẻ không chỉ biết “xòe nụ xòe hoa” mà còn dính bùn đất, vết sơn. Các trò chơi như “Chi chi chành chành” (ngón tay chọc vào lòng bàn tay bạn), “Nu na nu nống” (điệu nhảy đồng dao), ô ăn quan, nhảy dây, trốn tìm, rồng rắn lên mây… chỉ cần một khoảng sân gạch hay một mảnh đất trống là đủ để tạo nên một thế giới diệu kỳ. Những tiếng gọi, tiếng cười vang vọng khắp xóm lành, gắn kết các em lại với nhau. Đôi bàn tay lúc ấy thực sự “nở hoa” – những bông hoa của tình bạn và sự kết nối con người.
Thế giới số hóa – Khi bàn tay bị giam trong màn hình
Thời gian trôi, nhà cửa cao tầng, phố phường nhộn nhịp, nhưng những con ngõ vắng tiếng trẻ nô đùa. Bây giờ, bữa ăn thường được gói gọn trên ghế ăn dặm, với màn hình Youtube chiếu liên tục. Những thìa bột, bát cháo được nuốt nhanh trong khi mắt trẻ bị thu hút bởi những hình ảnh nhấp nháy đầy màu sắc. Sân chơi thu hẹp lại thành kích thước của một chiếc iPad – không còn bùn đất, không còn mồ hôi, chỉ còn không gian điều hòa sạch sẽ nhưng cô đơn. Ngón tay thay vì nắm tay bạn, thay vì nhặt sỏi, giờ chỉ lướt, quẹt và chạm trên màn hình. Kiến thức vô tận mở ra, nhưng cánh cửa dẫn ra khu vườn thực tế đầy nắng gió lại bị đóng sập.
Bài học từ quá khứ – Đưa trẻ trở lại với đất mẹ
Ngày nay, trẻ vẫn hát “Hai tay xòe ra thành hai bông hoa”, nhưng những bông hoa ấy thiếu nhựa sống của đất trời. Trẻ thông minh hơn, tiếp cận thế giới nhanh hơn, nhưng thiếu những trải nghiệm cảm giác: sần sùi của vỏ cây, mát lạnh của mưa, hơi ấm từ bàn chân trần dẫm trên đất. Đôi khi, khi đi ngang qua một sân chơi vắng lặng, tôi thèm nghe lại tiếng reo hò: “Trồng trồng nụ / Trồng trồng hoa / Chân cùng chụm / Tay xòe ra…”. Thèm được thấy lũ trẻ bỏ điện thoại, chạy ra ngoài, nắm tay nhau, cảm nhận niềm vui không nằm sau lớp kính cường lực vô hồn mà nằm trong hơi ấm của những cái chạm tay thật sự.
Hãy để đôi bàn tay em, một lần nữa, trở thành những bông hoa rực rỡ dưới ánh mặt trời.
Minh Quyên