Ký ức tuổi thơ – Doanhnhansaoviet.com https://doanhnhansaoviet.com Trang thông tin doanh nhân sao Việt Sat, 10 Jan 2026 18:02:05 +0000 vi hourly 1 https://wordpress.org/?v=6.7.4 https://cloud.linh.pro/doanhnhansaoviet/2025/08/doanhnhansaoviet.svg Ký ức tuổi thơ – Doanhnhansaoviet.com https://doanhnhansaoviet.com 32 32 Nắng cuối năm – ký ức quê hương trong trái tim tôi https://doanhnhansaoviet.com/nang-cuoi-nam-ky-uc-que-huong-trong-trai-tim-toi/ Sat, 10 Jan 2026 18:02:03 +0000 https://doanhnhansaoviet.com/nang-cuoi-nam-ky-uc-que-huong-trong-trai-tim-toi/

Nét đẹp bình yên của nắng cuối năm quê hương

Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác nôn nao mỗi khi thấy nắng cuối năm ùa về. Đó là lúc tháng giáp Tết, má tôi tất bật với bao công việc: trồng cải, trồng cà, sửa sang lại nhà cửa và trồng thêm hoa để ngắm Tết. Ngày ấy, tôi còn nhỏ, nhưng cảm nhận được sự bận rộn mà vui vẻ của má.

Nắng cuối năm trên quê hương

Khi đi qua những cánh đồng lúa chín vàng ươm, hương lúa thơm thoang thoảng hòa cùng mùi nắng giòn tan trên mái nhà, tâm hồn tôi cứ lâng lâng theo chiều gió. Dù giờ đây, mùa nắng ấy đã xa tôi, nhưng ký ức về nó vẫn còn vẹn nguyên.

Ký ức tuổi thơ ùa về trong nắng cuối năm

Nhiều năm xa quê, tôi không được tắm mình trong màu nắng vàng của quê hương những ngày cuối năm, lòng tôi cứ thấy thiếu thiếu. Má nói với tôi rằng xóm giờ thay đổi nhiều, công cuộc kinh tế mới đã làm thay đổi bộ mặt quê hương.

Về nhà sau nhiều năm xa cách, tôi được má đón từ đầu xóm. Má vẫn đội nón lá, đứng liêu xiêu trong gió như ngày xưa, nhưng dáng má đã còng hơn, tóc bạc đi nhiều. Má làm cho tôi rất nhiều món ăn ngon, từ mắm kho đến bông súng, tất cả đều mang đậm hương vị quê hương.

Những ngày ở quê, tôi giúp má làm việc nhà, giẫy cỏ, xới đất cho hoa, và cùng má nhổ bông súng trên chiếc xuồng nhỏ. Má kể cho tôi nghe biết bao câu chuyện, từ chuyện gia đình đến chuyện làng quê. Những kỷ niệm xưa ùa về khiến lòng tôi ấm áp.

Lý do má giữ lấy cánh đồng

Má muốn giữ lấy cánh đồng, giữ lấy những kỷ niệm đẹp của ngày xưa. Má vẫn nhớ những ngày ba còn sống, hai người quần quật trên cánh đồng. Giờ đây, dù cuộc sống có thay đổi, má vẫn muốn lưu giữ hình ảnh đẹp về quá khứ.

Nghe má nói, tôi thương trào nước mắt. Tôi nhận ra rằng mình đã sống vì những giấc mơ riêng mà để má bơ vơ ôm lấy ký ức. Tôi tự trách mình đã không ở bên má nhiều hơn.

Nắng cuối năm trong trẻo và ấm áp. Tôi đứng trên bờ kè, ngắm nhìn thảm cỏ xanh mềm và hoa nở đẹp mê ly. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành của quê hương. Trong khoảnh khắc ấy, tôi quyết định sẽ gắn bó cuộc đời mình với mảnh đất này.

Hoàng Khánh Duy

]]>
Bếp lửa hồng – Lửa ấm quê hương https://doanhnhansaoviet.com/bep-lua-hong-lua-am-que-huong/ Sat, 10 Jan 2026 18:01:50 +0000 https://doanhnhansaoviet.com/bep-lua-hong-lua-am-que-huong/

Nhớ về góc bếp xưa

Sớm mùa đông, khi sương mù vẫn còn vương vấn khắp làng mạc và cánh đồng, ba tôi đã thức dậy để nhóm bếp. Bếp lửa hồng reo nhẹ nhàng, những đốm than đỏ rực không chỉ thắp sáng mà còn sưởi ấm cả gian nhà, xua tan cái lạnh giá tạm thời ra ngoài hiên vắng.

Bếp lửa hồng trong sáng mùa đông

Ở quê tôi, cuộc sống hiện đại hơn xưa rất nhiều, hầu hết nhà nào cũng đã dùng bếp ga, bếp điện cùng các dụng cụ hiện đại. Thế nhưng, ba tôi vẫn giữ thói quen đun nước pha trà vào mỗi buổi sáng, vẫn giữ lại góc bếp xưa với ngọn lửa và mùi khói quen thuộc.

Dấu tích thời gian trên đôi bàn tay

Dưới ánh lửa bập bùng và ấm nước sắp sôi, những thô ráp, chai sần trên bàn tay ba càng thêm rõ nét, gợi lại bao ký ức trong tôi. Tôi như thấy cả một đời người lặng lẽ trôi. Những ngón tay thô ráp ấy đã từng bẻ ngô, bó lúa, dắt trâu cày ruộng… Mỗi vết chai là dấu tích của những mùa vụ đã qua, hằn lên đó là nắng gió và sự lam lũ. Những nếp nhăn trên tay ba là những câu chuyện không lời, sưởi ấm cho chúng tôi bằng mồ hôi và sự nhẫn nại.

Quê tôi thức dậy cùng mùi khói bếp lan tỏa. Tiếng gà gáy trong sương, tiếng chổi tre quét sân, tiếng nước giếng kéo lên mát lành cùng tiếng cười trong trẻo của lũ trẻ. Ngày qua ngày, ba mẹ tôi đi qua những mùa vụ, lưng còng dần theo bờ ruộng, mái tóc bạc dần theo sương sớm. Cuộc sống thôn quê tuy vất vả nhưng chưa bao giờ nguội đi yêu thương. Bữa cơm dù đạm bạc nhưng lúc nào cũng đầy ắp yêu thương.

Nuôi lớn tâm hồn từ những điều giản dị

Chúng tôi lớn lên từ những điều giản dị ấy: từ tiếng reo của bếp lửa buổi sớm, mâm cơm chiều quây quần, những buổi tối ngồi học bên đèn dầu leo lét. Ba mẹ không cần dạy những bài học lớn lao, chỉ bằng cách sống, họ lặng lẽ gieo vào lòng chúng tôi sự tử tế, lòng chịu khó và khát vọng hướng về cội nguồn.

Khi rời xa làng quê, chúng tôi mang theo mùi khói bếp và hạt gạo quê. Để rồi mỗi khi mỏi mệt, lại thèm được trở về nghe tiếng kể chuyện xưa bên bếp lửa hồng.

Ký ức nuôi lớn tâm hồn

Tháng ngày trôi đi, tôi nhận ra bếp lửa không chỉ sưởi ấm một gian nhà mà còn giữ ấm cả ký ức, nuôi lớn tâm hồn. Nó nhắc nhở tôi nhớ về cội nguồn, sống sao cho xứng đáng với những hy sinh thầm lặng của ba mẹ.

Thương Thương

]]>